Người đàn ông Mỹ nhận nuôi 1 đứa trẻ Trung Quốc, không ngờ 17 năm sau, ông mới phát hiện sai lầm của mình

Trong cuộc sống chúng ta không thể tránh khỏi nhiều sự tình nhầm lẫn, đáng tiếc khác nhau như lấy nhầm đồ, quên mất ngày sinh nhật của người thân, hay không cẩn thận đánh mất đồ kỷ niệm… Đôi khi sai sót có thể bù đắp được nhưng cũng có những sự việc sẽ mãi mãi trở thành một niềm tiếc nuối.

Một người đàn ông đến từ Hoa Kỳ đã chia sẻ câu chuyện nhận con nuôi của mình trên trang mạng xã hội Reddit và nhận được nhiều sự quan tâm của mọi người.

 

Cách đây 17 năm, vợ chồng ông nhận một cậu bé đến từ châu Á làm con nuôi. Ông chỉ biết một số thông tin ít ỏi về cậu bé và thật lòng cũng không muốn tìm hiểu thêm nhiều vì sợ điều này có thể khiến con bị tổn thương trong tương lai và gây khó xử cho tất cả mọi người.

Ông cảm thấy rất vui mừng khi có một người con nuôi và đặc biệt đó lại là con trai. Vì vậy ông cũng không quan tâm nhiều đến cha mẹ của cậu bé, miễn là họ khỏe mạnh và đồng ý để ông nhận con của mình làm con ông, vậy là đủ rồi.

Cậu bé là người da vàng nên quá trình xét duyệt, hoàn thiện hồ sơ nhận con nuôi khá đơn giản. Ông ấy tâm sự: “Ngay từ khi mới gặp mặt lần đầu, chúng tôi đã bị cuốn hút ngay bởi vẻ đáng yêu và dễ thương của thằng bé”.

Trong thành phố nơi ông sinh sống, cũng có nhiều người Hoa kiều đến ở và làm việc tại đây. Vợ chồng ông đều cảm thấy nếu không để con tìm hiểu về văn hóa và cội nguồn của đất nước mình thì đó quả là một tội ác. Chính vì vậy ông rất tôn trọng và luôn hướng con về những giá trị đạo đức, văn hóa, tinh thần của nền dân tộc cổ xưa huy hoàng ấy.

Họ đưa cậu bé đến các lớp học tiếng Hoa, vì thế khi mới được 5 tuổi cậu bé đã có thể nói thông thạo hai thứ tiếng là Anh và Trung. Cậu bé cũng có những thầy cô riêng người Hoa kiều đến dạy về nền văn hóa truyền thống, dẫn cậu tham gia các lễ hội của cộng đồng người Hoa, v.v..

Từ khi cậu bé lên 8, mỗi năm gia đình ông đều đến Trung Quốc du lịch hai lần. Ông tâm sự: “Chúng tôi không muốn ép buộc thằng bé phải tiếp nhận nền văn hóa của mình, chỉ là không để nó quên mất đi cội nguồn tuyệt vời đó”.

Cả gia đình ông đều tìm hiểu và rất hứng thú với nền văn hóa Trung Hoa cổ xưa. Họ nghĩ rằng đây là điều ý nghĩa nhất để mình và con trai có thể gắn kết và yêu thương nhau nhiều hơn.

Tuy nhiên vào một ngày khi kiểm tra lại các tư liệu gốc để điền vào mẫu đơn đăng ký xét tuyển đại học, ông gần như bị sét đánh ngang tai khi nhìn thấy họ tên lần lượt của bố mẹ cậu bé là Park và Kim. Đây là những họ của người Hàn Quốc. Nói cách khác con trai nuôi của ông không phải người Trung Quốc mà là người Hàn.

Ông thực sự bối rồi, sau ngần ấy năm tiếp xúc với những người Hoa sinh sống ở Bờ Tây Hoa Kỳ, ông dường như mặc định những người nào mang gương mặt châu Á đều là người Trung Quốc. Sự nhầm lẫn này quả là một điều hối hận khôn nguôi đối với ông.

 

Hy vọng với tình yêu thương vô bờ của gia đình dành cho mình, cậu bé có thể cảm thông cho bố mẹ vì những sai sót đáng tiếc này.

Vợ bỏ đi, người cha bệnh tật nhọc nhằn nuôi 2 bé gái sinh đôi xinh như thiên thần

Trong con hẻm nhỏ cũ kỹ ở góc chợ, hằng ngày người đàn ông bệnh tật vừa làm bố vừa làm mẹ, nuôi dưỡng hai cô con gái song sinh, tình cha con thiêng liêng đã giúp họ dắt díu nhau vượt qua khốn khó cuộc đời.

Ba cha con trong “căn nhà không số”

Phải len lỏi qua rất nhiều khúc quanh, con hẻm phía sau khu chợ Tam Kỳ (Quảng Nam), chúng tôi mới tìm được nơi ở của ba cha con anh Bùi Thế Quang (35 tuổi, phường Phước Hòa, TP Tam Kỳ, Quảng Nam). Trong cái hẻm nhỏ xíu được che tạm bợ bằng những tấm tôn rỉ sét, 2 cô con gái song sinh của anh Quang đang chơi đùa trên chiếc giường đặt kín lối ra vào.

Thấy chúng tôi đến, 2 cô bé 3 tuổi nhanh nhảu: “Mấy cô chú tìm bố con à, bố đang bán vé số ở đầu đường đó, cô chú mua giúp cho bố con tờ vé số để bố mau về nấu cơm cho tụi con ăn nữa, con đói bụng rồi…”.

“Có năm ngàn một tờ thôi, cô chú mua giúp cho ba con đi, con năn nỉ luôn đó…”, nghe cháu bé nói mà tự nhiên khóe mắt tôi cay cay.

Đang bán vé số ngoài chợ nhưng nghe có khách lạ đến, anh Quang liền vội vã chạy về. Gọi là nhà cho oai nhưng thực ra nó vốn là con hẻm dài 12 mét, rộng khoảng 1,5 mét nằm giữa hai căn nhà số 1 và số 3 đường Ngô Quyền.

Loay hoay mãi chẳng tìm được chiếc ghế nào, anh Quang đành ái ngại mời khách ngồi tạm xuống chiếc giường ở giữa nhà. Chiếc giường 1,4 mét cũ kỹ này là món quà mà người ta thương tình tặng cho cha con anh để có chỗ ngả lưng, đề phòng lúc trời mưa ngôi nhà bất ngờ bị ngập nước.

Từ lâu, hình ảnh ba cha con anh Quang ngồi bán vé số ở con hẻm bên hông chợ Tam Kỳ đã quá quen thuộc với người dân nơi đây.

 

Con hẻm được anh Quang tận dụng làm nơi ở của ba cha con.

“Căn nhà” chật đến nỗi mỗi lần muốn ra vào thì phải trèo qua chiếc giường như thế này… !

Anh Quang vốn là người gốc Huế, sau ngày giải phóng, anh theo cha mẹ vào Quảng Nam để lập nghiệp theo diện kinh tế mới. Ngày mới vào đây, gia đình anh phải dựng một túp lều tạm bợ ngay góc chợ Tam Kỳ và làm thuê đủ nghề để kiếm sống

Sau này, khu chợ được quy hoạch, con hẻm dẫn vào chợ bị bít lại, thấy hoàn cảnh khó khăn, chính quyền địa phương đã tạo điều kiện cho gia đình anh dọn vào đây sống tạm. Rồi hàng xóm mỗi người góp một ít tôn, vật dụng để cho gia đình anh có chỗ che mưa che nắng.

Chiếc giường này cũng chính là nơi mà hằng ngày anh cho hai cô con gái ăn, ngủ, vui chơi,… bởi trong nhà chật chội không có không gian để các con có thể vui đùa chạy nhảy.

“Con năm ni 3 tuổi rồi ạ!”

“Con hẻm này lúc trước dẫn vào chợ nhưng từ khi chợ được quy hoạch đã bị bít lại. Thấy chúng tôi không chỗ tá túc nên mọi người thương tình quyên góp tiền mua tôn che chắn để ba cha con sống tạm qua ngày. Hôm bữa đi làm thẻ bảo hiểm cho con, người ta hỏi nhà ở số mấy, tôi “quáng gà” không biết phải trả lời sao vì nó có số đâu…”, anh Quang nhìn 2 cô con gái của mình đang hồn nhiên chơi đùa rồi cố gượng cười nhưng vẫn không thể giấu được nỗi buồn trong mắt.

Khổ mấy rồi cũng qua…

Anh Quang kể, cách đây 4 năm, anh cưới vợ và sinh liên tiếp 3 đứa con, trong đó có 2 con gái song sinh là Ngọc Trân và Mỹ Trân. Cuộc sống tuy vất vả nhưng hạnh phúc bởi luôn ngập tràn tiếng cười của trẻ thơ.

Thế nhưng, hạnh phúc cứ ngỡ sẽ êm đềm ấy chẳng được bao lâu khi sự khổ cực, thiếu thốn đã khiến vợ chồng anh lục đục. Và rồi, một buổi sáng cách đây một năm, vợ anh bế đứa con trai út 6 tháng tuổi vào Sài Gòn kiếm sống, kể từ đó, anh phải sống cảnh gà trống nuôi hai cô con gái nhỏ.

Hai cô con gái đã hơn 3 tuổi nhưng vì không có tiền gửi trẻ nên anh đành để con ở nhà để trông nom, chăm sóc.

 

Hai cháu Ngọc Trân và Mỹ Trân khuôn mặt rất dễ thương, xinh xắn…

Hằng ngày các em thường ra nơi ba bán vé số để chơi đùa

Thế nhưng, bất hạnh vẫn chưa chịu buông tha khi tháng 2/2016, anh bị bệnh thoát vị hoành khiến hoại tử đại tràng ngang, phải nhập viện cấp cứu, các bác sĩ phẫu thuật cắt và thay ruột cho anh.

“Làm lụng quần quật suốt nhưng cũng chẳng dư được đồng nào, dù bị đau đã lâu nhưng sợ tốn tiền nên tôi cũng ráng chịu đựng. Nhưng càng chịu lại càng đau hơn, đến lúc không chịu được nữa, tôi mới vay mượn bà con làng xóm vài trăm ngàn để đi cấp cứu.

Bác sĩ bảo, nếu tôi nhập viện trễ một chút nữa là không thể cứu được. May mắn thoát chết nhưng giờ sức khỏe giảm sút rất nhiều, rồi họ dặn không được làm việc nặng, nhưng không làm thì biết lấy gì nuôi con đây… “, anh Quang trầm ngâm chia sẻ.

Hai cô “công chúa” bé bỏng, đáng yêu này là động lực sống của người cha bệnh tật

Kể từ ngày phát bệnh, anh Quang phải liên tục nhập viện để kiểm tra định kỳ. Giờ đây, trên bụng anh chằng chịt những vết sẹo do đã quá nhiều lần phải phẫu thuật, cắt mổ. Thế nhưng để có tiền nuôi 2 con, hằng ngày anh phải cắn răng chịu đựng cơn đau, chạy đôn chạy đáo khắp khu chợ để làm thuê từ khuân vác, bán trái cây cho đến bán vé số…

Mới đây, được các nhà hảo tâm giúp đỡ, anh đã đóng một chiếc tủ bán vé số, báo và xin đặt ở đầu con hẻm. Vừa đút cho con ăn vừa trông ngóng ra quầy vé số đầu đường, anh Quang cho biết, ba cha con anh có được như ngày hôm nay cũng nhờ vào tấm lòng thảo thơm của những người sống gần khu chợ.

Thế nhưng, mỗi khi nhớ mẹ, hai cháu lại khóc và bắt ba dẫn đi tìm mẹ cho mình…

“Con nhớ mẹ lắm! Sao mẹ đi đâu mà lâu về với con vậy chú… ?!”

Hằng ngày khi anh Quang đi làm, mọi người lại tranh thủ công việc, thay phiên nhau chăm sóc Ngọc Trân và Mỹ Trân. Trong căn nhà chật chội của anh Quang lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười của bà con chòm xóm.

Vừa thấy chị Nguyễn Thị Vân (hàng xóm nhà anh Quang) qua chơi, hai cháu Ngọc Trân và Mỹ Trân liền nhảy cẫng lên đòi bồng, bế. Tình cảm của xóm giềng khiến anh cũng ấm lòng và có động lực để tiếp tục sống, nuôi các con nên người.

Dù cuộc sống khốn khó đủ bề nhưng mỗi lần nhìn các con chơi đùa, anh Quang lại nở nụ cười rất hạnh phúc.
“Ở đây nhiều người tốt lắm. Từ cái tủ cho đến cái thau, cái tô, cái chén, thậm chí đến áo quần và bịch sữa cũng được bà con làng xóm cho…

Không chỉ vậy, mọi người còn thay nhau trông giữ 2 con nhỏ những lúc tôi đi làm thêm nữa. Giờ có thả tụi nhỏ ở đâu cũng không sợ. Ở đây ai cũng biết, cũng thương và lo cho 2 đứa nó như con cháu của họ vậy… Khổ mấy rồi cũng qua hết thôi, miễn sao được sống bên các con đối với tôi đã là một niềm hạnh phúc.

Và tôi sẽ làm tất cả vì hai cô “công chúa bé bỏng” của mình. Đó là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho tôi…”, ôm hai cô con gái vào lòng, anh Quang cười tươi chia sẻ.

 

 

Nhìn cảnh ba cha con anh Quang sống trong sự đùm bọc, cưu mang của xóm lao động nghèo cùng những nụ cười ngây thơ, hồn nhiên của hai cô “công chúa” bé bỏng khiến chúng tôi cũng thấy ấm lòng…

Thế nhưng, liệu hạnh phúc ấy sẽ kéo dài đến đâu khi Ngọc Trân và Mỹ Trân ngày càng khôn lớn và rồi đây, tương lai của hai cháu sẽ đi về đâu trong căn nhà một mét rưỡi này!

Deal ăn uống Spa tốt nhất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *